Home / Luật nhân quả, luân hồi / Truyền kỳ về vị cao nhân đoán chữ, cuộc đời khổ nạn, sống đời bôn ba đều do trời cao giao phó

Truyền kỳ về vị cao nhân đoán chữ, cuộc đời khổ nạn, sống đời bôn ba đều do trời cao giao phó

Trải qua vô vàn những khổ nạn ngay từ khi còn nhỏ, cuộc đời của vị cao nhân mang tên “Bất Hạnh” khiến người ta phải hiếu kỳ. Còn đối với ông, những gì mà ông phải trải qua và nhận được đều là sứ mệnh mà trời cao giao phó…

Xem thêm Quỷ dưới địa ngục ăn gì?

Chớ dại dịch chuyển vị trí của Thiềm thừ hay tượng Tam đa kẻo làm ăn sa sút, tài lộc hao tổn

Người đã giải mã được mật mã trong bức tranh của Cốc Nha là một nông dân tên Đảng Bất Hạnh (谠不幸). Ông từng có ba cái tên: lúc sinh ra là bé trai, người trong thôn cho là việc đại cát, nên đặt tên Đại Hỉ (大喜); lại vì tên lót được sắp đặt trong dòng họ là chữ Trung, vì thế tên đi học được đặt là Trung Hỉ (中喜); nhưng đến năm 1993, ông tự sửa tên cho mình là Bất Hạnh (不幸).

Ông chia sẻ: “Bởi vì trải nghiệm cuộc sống của tôi quá khổ, quá thảm, cho nên đổi tên thành Bất Hạnh, nhưng lại sợ bị chụp mũ là phản đảng, cho nên ở bên cạnh chữ ‘党’ (Đảng), đặt thêm bộ Ngôn – 言 thành chữ 谠 (Đảng – đồng âm với ‘党’ ), cho nên gọi là Đảng Bất Hạnh”.

*Chú thích: Họ gốc của tác giả là 党 chứ không phải 谠.

Đảng Bất Hạnh mỗi khi bị hỏi về trải nghiệm của mình, đều khóc không thành tiếng và không muốn nói chuyện nhiều, nhưng phóng viên trong nhiều lần phỏng vấn vẫn mở ra được tâm tư của ông, hiểu được trải nghiệm cuộc sống mà hiếm ai biết được, có lẽ sẽ giúp hiểu rõ hơn nguyên nhân ông giải mã được mật mã của Cốc Nha.

Truyền kỳ về vị cao nhân đoán chữ (P.2): Giải mật mã Cốc Nha, hoàn thành sứ mệnh
Chân dung Đảng Bất Hạnh, cuộc đời nhiều thăng trầm đau khổ đều do chữ “duyên” trời đã định

Ba lần đại nạn không chết

“Vốn dĩ tôi không muốn nhắc tới những năm đã qua, nhưng tuổi thơ của tôi làm sao cũng không thể quên được. Tôi là đời sau của Khổ Oa, lớn lên trong khổ sở, từ lúc 5 tuổi, tôi đã không muốn nghe cha mẹ nói về cái khổ của họ, vì mỗi khi nghe xong cảm thấy rất khổ”.

Đảng Bất Hạnh lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo rớt mùng tơi, trong nhà có tất cả năm đứa trẻ, ông là đứa út, lớn hơn còn có hai anh và hai chị. Cả nhà của Bất Hạnh có thể nói là vô cùng lận đận, ông cố không biết chữ, vì muốn hai đứa con sống thêm được vài ngày, tuổi mới gần 48 đã không ăn không uống, chết dần chết mòn.

Bà cố xin ăn qua ngày, nhưng vẫn không có cách nào nuôi sống đứa con, đã đem đứa con gái 8 tuổi bán đi, đổi lấy một bữa cao lương, sau đó bà cố cũng bị bức phải tái giá. Đến khi hai đứa trẻ lớn đến mười mấy tuổi, bà cố đã qua đời. Sau đó ông của Đảng Bất Hạnh cưới bà lúc 26 tuổi, nhưng lúc Đảng Bất Hạnh mới 3 tuổi, vào năm 1958, bà lại bị chết đói.

Sau đó 3 năm, Đảng Bất Hạnh cũng suýt chút chết đói 3 lần, mỗi lần đều trong đại nạn mà sống trở lại. Ông nhớ lại và nói: “Có hai lần cha đem tôi vứt ở rãnh sâu ngoài đồng, sau khi vứt đi lại không chịu rời đi, xem thử tôi có còn hi vọng không? Mỗi lần ông định bỏ đi, tôi lại khóc lên, cha tôi lại đến bồng tôi về. Lần thứ ba càng kỳ lạ hơn, vì là mùa đông, cha mẹ tôi nói không muốn vứt ở bên ngoài, cho nên lấy bao quấn tôi cẩn thận để trên mặt đất, ban đêm lại sợ chuột đến ăn tôi, lại đến ôm tôi để lên giường, hai ngày sau tôi liền sống lại”.

Sau đó trong nhà tìm một thầy bói về xem tướng số cho ông, nói nhất định phải bán cho một nhà họ Lưu mới có thể sống sót được, thế là cha của ông thật sự đã bán ông đi, đổi lại được một thăng đậu phộng, năm cân gạo kê và một sọt khoai lang. Nhưng khi cha mẹ ông vừa rời khỏi, Bất Hạnh khóc mãi không dứt, ngày thứ hai bắt đầu sốt, không ăn không uống, chỉ biết nổi giận, đến ngày thứ ba người ta phải gửi ông về, nói là nuôi không nổi, đồ ăn cũng không lấy nữa. Sau khi gửi về nhà, Bất Hạnh lại sống trở lại.

Xem thêm Thầy thuốc chữa cho bệnh nhân nhưng cả đêm lại gặp chuyện xui xẻo, hóa ra đều có an bài

Xin ăn qua ngày

Lúc Bất Hạnh 8 tuổi mới bắt đầu đi học. Ông vốn tính thông minh, thứ gì cũng vừa học liền biết ngay, thành tích cả lớp không ai bằng, rất được thầy cô và hiệu trưởng yêu thích, nhưng hoàn cảnh tốt đẹp không kéo dài được lâu, tai họa của Bất Hạnh lại ập đến.

Cha của ông vì năm 16 tuổi từng làm giúp việc cho Quốc Dân Đảng, trong Đại Cách mạng Văn hóa bị cho là phản cách mạng, cả ngày bị phê đấu (công khai xử tội), bị đánh đến thương tích đầy mình, không thể đi đứng được. Vì Bất Hạnh là con của “phản cách mạng”, nên cả ngày bị người trong thôn và trẻ em cùng trường ức hiếp, tuổi còn nhỏ đã phải làm việc nặng, nhưng lại không được tính công. Ông thường một mình khóc ngoài đồng, cả ngày lo lắng cha mình bị phê đấu, mỗi khi thấy có người quây quần lại, thì trong tâm ông phát hoảng, lo lắng cha lại bị phê đấu nữa.

Vì nuôi sống cha mẹ, Bất Hạnh chưa được mười tuổi đã vừa đi học, vừa xin ăn qua ngày, xin được khoai lang hay các đồ ăn khác thì đem về cho cha mẹ, bản thân chỉ uống một ít cháo loãng. Sau này trường học có cô giáo dạy âm nhạc cảm động trước cảnh ngộ của ông, đã lo cho ông bữa ăn, không cho ông tiếp tục đi xin ăn nữa, mỗi tuần lại cho cha mẹ ông vài cân bột để duy trì cuộc sống. Thế nhưng tốt đẹp lại chẳng bao lâu, hơn một năm sau, cô giáo lương thiện này đã lấy chồng đi xa, hi vọng và trụ cột duy nhất của Bất Hạnh lại không còn nữa.

Xem thêm Phương pháp thay đổi số mệnh vô cùng đơn giản do Đức Phật truyền dạy

Cuộc sống bôn ba

Vận mệnh của Đảng Bất Hạnh nhiều thăng trầm, nhưng Bất Hạnh không bị gục ngã, một mực ở trong khổ nạn mà gắng gượng. Lúc ông còn nhỏ nhiều bệnh tật, nhiều lần tưởng như đột tử, nhưng sau đó cơ thể bỗng nhiên khỏe lại. Ông học gì cũng rất nhanh, tay chân linh hoạt, ca hát lại hay, còn có thể chế tác và thổi một bài sáo hay, dùng nó để biểu đạt sự bi thương trong lòng mình. Ông cố gắng trồng trọt, mỗi lần trồng bông, ngô, các loại nông sản đều được địa phương khen ngợi, nhưng lại nhiều lần bị người trong thôn loại trừ, không để ông ra mặt.

Vì trong nhà quá nghèo và bị người trong thôn chửi bới, lúc ông 27 tuổi mới lập gia đình. Vợ ông là con gái một cán bộ trong thôn, nhỏ hơn ông 10 tuổi, sống chết cứ muốn kết hôn với ông. Nhưng áp lực trong nhà quá lớn, thêm sự đố kỵ của những người trong thôn, cả nhà ông thường xuyên bị đánh, vợ ông thậm chí bị đánh trọng thương đến mức nằm viện hơn 6 tháng. Năm 1986, họ bị bức rời khỏi quê nhà, phải tìm nơi thân thích nương tựa.

Vì ông hiểu biết một chút về thuốc Trung y, nên ông đã phụ bán hàng cho một tiệm thuốc ở Nam Dương. Thời gian này đã dễ sống hơn một chút, nhưng vì tiệm bán thuốc lừa gạt người, ông không chịu tiếp tục như vậy, đành phải làm công khắp nơi mà kiếm sống. Hiện tại cũng chỉ dựa vào tiệm cơm nhỏ của vợ để mưu sinh, thậm chí đến tiền phòng trọ cũng trả không nổi, cuộc sống vô cùng kham khổ.

Đến năm 2004 trong nhà còn phát sinh đại nạn. Trong thời gian chưa đến hai năm rưỡi, cha của Bất Hạnh, hai người anh, một đứa cháu và anh rể, năm người một nhà liên tiếp qua đời, điều này đối với Bất Hạnh là đả kích rất lớn, đầu tóc ông bạc trắng, đến ranh giới gần như sụp đổ. Đến tháng 10/2006, ông từ “Đông Phương Kim Báo” thấy hình vẽ của Cốc Nha, đã mất ăn mất ngủ mà phá giải mật mã, vì thế mà cố gắng, cảm thấy trong sự tối tăm đã có trời cao an bài, nhất định muốn ông kiên trì đi tiếp, nên ông đã cố gắng cho đến tận bây giờ.

Xem thêm Dưới âm phủ, mọi ân oán sẽ được giải quyết rõ ràng

Đoán chữ không thu tiền

Tuy rằng ngày tháng vẫn đặc biệt khổ cực, nhưng Đảng Bất Hạnh đoán chữ xưa nay không thu một đồng tiền. Bởi vì phá giải được mật mã Cốc Nha, danh tiếng của ông vang xa, hầu như mỗi ngày đều có người đến tìm ông đoán chữ, cả nước cũng có không ít người viết thư cho ông để đoán chữ. Cho dù đối phương chức vị cao hay thấp, sang trọng hay rách rưới, giàu sang hay nghèo túng, chỉ cần xin đoán chữ thì ông đều đáp ứng.

Rất nhiều người cười ông ngốc, còn nói thời buổi kinh tế thị trường, có công năng này để thu tiền, đã sớm trở thành người giàu có rồi. Nhưng Đảng Bất Hạnh giải thích như sau: “Tôi xem chữ không thu phí, cho dù tôi nghèo như thế, nhưng không thể kiếm tiền dựa vào việc xem chữ, bản thân cũng không biết là vì sao, ai cho tiền đều không dám nhận. Trong lòng tôi hiểu rõ, công năng không phải tự nhiên mà có, nhất định không thể thu tiền”.

Cục trưởng tỉnh Sơn Đông ngưỡng mộ ông mà đến, vừa xuống xe lửa đã cho ông 500 tệ, nhưng nói gì ông cũng không lấy, còn kiên quyết rằng nếu đối phương cho tiền thì ông sẽ không đoán chữ. Sau khi người này đoán chữ xong, đến quán ăn nhỏ của ông ăn uống, tỏ vẻ rất cảm ơn.Trương Phú

Đoàn khi nói về công năng đoán chữ của Đảng Bất Hạnh đã khen ngợi không ngớt. Ông từng trước sau bốn lần chứng kiến tài đoán chữ cực kỳ chuẩn xác của Đảng Bất Hạnh. Sau khi biết câu chuyện mật mã Cốc Nha, Trương Phú Đoàn cả ngày trằn trọc, dường như có một loại sức mạnh thôi thúc ông không ngừng tìm kiếm những tin tức liên quan, cuối cùng ông quyết định đi theo Đảng Bất Hạnh tìm kiếm kho báu.

Trên tivi mỗi khi trông thấy người tốt gặp nạn, bước đến đường cùng, Đảng Bất Hạnh đều khóc. Mà trông thấy người làm việc xấu, ông tỏ ra rất không vui, tự hỏi “Vì sao trời cao không ngăn cản người xấu?”.

Xem thêm Địa Tạng Vương Bồ Tát – Địa ngục chưa trống thề không thành Phật

Cuộc sống kham khổ nhưng vẫn tiếp tế người nghèo

Tuy rằng cuộc sống kham khổ, nhưng Đảng Bất Hạnh vẫn dùng hết khả năng đi tiếp tế những người khó khăn hơn mình. Trương Phú Đoàn nói: “Lúc chúng tôi cùng nhau ăn cơm, ông ấy lấy phần cơm canh thừa gói lại, muốn tôi chạy xe moto đi bốn năm dặm, tìm người xin cơm mà cho họ, ông mới cảm thấy nhẹ nhõm. Trong lúc dùng bữa với một số lãnh đạo, trên bàn rơi hạt đậu phộng ông cũng lượm lên ăn, thức ăn thừa cũng nhờ nhân viên phục vụ đóng gói, kỳ thực đều là đem cho người xin ăn cả”.

Năm 1998, Đảng Bất Hạnh tới Từ Châu, lúc mua vé xe xong chỉ còn một đồng tiền, có người phụ nữ đi qua, xin anh cứu lấy đứa trẻ, Bất Hạnh đem đồng tiền còn lại cho cô ấy. Buổi tối đói bụng đến không chịu được, thanh niên trai tráng lại không thể đi xin ăn, thấy trên ghế có người bỏ lại hai chiếc hộp đựng cơm đã dùng, nhân lúc người ta không chú ý, ông đã lấy đi. Sau đó ông mở ra xem, bên trong toàn là vỏ trái cây.

Cuối cùng Bất Hạnh thực sự đói không chịu nổi, đã lấy áo đưa cho tiệm cơm, xin đổi lấy một tô mì. Bất Hạnh giải thích lựa chọn của mình: “Tôi không thể làm việc xấu, tôi không có cái tâm đó, cả đời tôi chưa từng nghĩ tới làm việc xấu. Thấy người xin ăn, dù tôi phải nhịn ăn cũng đều có thể cho họ. Sau khi tôi mở tiệm cơm, có lúc ăn xin đến, cái gì chúng tôi không ăn nữa thì đều cho họ”.

Đảng Bất Hạnh cũng gặp phải không ít cám dỗ. Lúc còn trẻ vì tướng mạo tuấn tú, lại biết ca hát, nên rất nhiều cô gái theo đuổi. Nhưng ông nói: “Chỉ có trời cao mới biết tâm của tôi không thay đổi, vì sao cả đời này tôi không khiêu vũ, không uống rượu, không hút thuốc, không uống trà? Vì đây đều là cảnh ngộ của tôi từ nhỏ đã quá thảm rồi, cho nên tôi nói đời này không lãng phí, không lừa gạt ai. Đến bây giờ rất nhiều người nói tôi ngốc, nói tôi làm người nghèo như vậy thật hiếm thấy”.

Xem thêm Xem tướng không bằng xem tâm: 36 tướng tâm tốt của con người

Gặp dữ hóa lành

Tuy rằng càng khổ càng cực hơn nữa, trong cảnh ngộ u tối, Đảng Bất Hạnh luôn cảm thấy có một loại tín hiệu dẫn đường cho mình, đều có thể gặp dữ hóa lành. Năm 1992, ông đến Tân Cương công tác, lần đó ông đem theo nhiều đồ đạc, nên có người muốn ám sát ông.

Đêm đó, quán trọ có một người đàn ông trung niên ở cùng, Bất Hạnh không suy nghĩ nhiều, đã đồng ý, nhưng điều kỳ lạ là ông cả đêm không hề muốn ngủ, những chuyện lúc nhỏ cứ lần lượt xuất hiện trong đầu.

Không lâu sau ông nghe thấy một âm thanh, dường như là tiếng vang của sắt đụng vào gỗ. Bất Hạnh mở miệng hỏi: “Chuyện gì vậy? Âm thanh gì thế?”. Người kia không trả lời, vẫn nằm ngủ. Một lúc sau, Bất Hạnh nghe thấy có người từ trên giường bước xuống, đồng thời trong đầu xuất hiện một khung cảnh, dường như có người lấy một thứ đồ gì đó.

Bất Hạnh lại hỏi: “Có phải anh muốn xuống giường không?” Người kia nói muốn đi vệ sinh, sau đó lại ngủ. Đến lúc 6 giờ sáng, Bất Hạnh nghe thấy âm thanh kim loại nện vào gỗ, ông vội vàng mở đèn, lúc đèn vừa sáng lên, người kia liền thụt tay lại. Ông lại nói: “Tôi trước giờ chưa từng mất ngủ giống như thế này, tiếng nói lần đầu tiên có phải cũng là của anh không?”. Người kia trả lời: “Tôi cũng không ngủ được, tại có việc nhà”.

Ở Tân Cương vào buổi trưa đặc biệt nóng, người đàn ông trọ cùng lại nói dẫn Đảng Bất Hạnh đi tắm. Lúc đến bên một hồ nước ở trong rừng, Bất Hạnh vừa cởi quần áo, bước một chân xuống, thì cảm thấy nước rất lạnh, lại hỏi: “Chuyện gì thế này? Nước này không thể tắm được”.

Lúc này, từ bên trong rừng có hai người xông ra, trên tay cầm côn sắt. Trong đó có một người hỏi: “Thứ năm tuần trước vào buổi sáng có phải ngươi leo lên giường của mẹ ta không?”. Bất Hạnh trả lời: “Làm gì có chuyện đó? Tôi đâu phải loại người như vậy chứ?“. Lúc họ chuẩn bị đánh ông một gậy cho chết, Bất Hạnh thân thể nhanh nhẹn, vừa quay đầu đã chạy mất.

Đảng Bất Hạnh nhớ lại sự việc và nói: “Bây giờ tôi mới biết, trong ngày khởi hành đầu tiên chúng định giết tôi. Có thể có vị Thần âm thầm quản tôi, cho nên họ không làm được. Lúc đó tôi đem theo dược liệu rất quý. Tuy rằng mạng của tôi lượm lại được, nhưng thuốc đã bị mất rồi, phải bồi thường hơn bảy nghìn tệ.

Lúc đó người bạn học thuở nhỏ của tôi chủ động đến nhà nói rằng anh ta biết tôi có chuyện nên tới giúp. Số tiền này đối với tôi mà nói quả thật quá lớn, anh ta giúp tôi trả tiền, sau đó còn dư lại hơn hai nghìn tệ, anh ấy cũng không lấy nữa. Điều này cho tôi cảm giác, cuộc sống có khó khăn hơn nữa cũng có người giúp, có khổ nạn hơn nữa cũng có thể qua”.

Xem thêm Bậc thầy tướng số: Phạm tội tà dâm, vận mệnh một đời hủy trong giây lát

Nhiều khổ nạn, tâm mới chính

Hồi tưởng lại cả đời kham khổ và trắc trở, Đảng Bất Hạnh nói: “Ban đầu tôi không biết vì sao lại khổ như thế. Bây giờ tôi đã biết rồi, trời cao chọn lựa tôi, vì cả cuộc đời tôi nhiều khổ nạn như vậy thì tâm mới chính.

Khổ nạn nhiều, không có tư tưởng xấu, việc xấu tôi không dám tiếp xúc, chính là để tôi tăng cường trí nhớ và năng lực truyền thụ, mục đích là để tôi giải được mật mã Cốc Nha, có thể hiểu được chúng. Trải qua hơn một năm, tôi biết những khổ nạn mà cả đời mình gặp phải chính là để liễu giải sự việc này”.

Ông tiếp tục nói: “Bất kể bạn tin điều gì, mục đích cuối cùng nhất chính là lương tâm. Cuộc đời của tôi quá lận đận. Tôi biết, nếu tương lai tôi không giữ gìn lời thề từ nhỏ là trở thành một người tốt, thì căn bản sẽ không gặp được sự việc này, trời cao cũng sẽ không chọn tôi. Mỗi ngày đều có người tìm tôi xem chữ, tôi trước giờ không thu phí, bởi vì tôi biết rằng nếu thu phí, đây không còn là việc chính đáng nữa. Bởi vì Thiên thượng cho tôi nhiệm vụ này là không để tôi thu tiền, chính là muốn tôi xem tranh của Cốc Nha”.

Hoàn thành sứ mệnh

Cuối cùng ông nói, việc phá giải mật mã của Cốc Nha được trời cao an bài, dường như sự việc này phải thành công, phải diễn cho ra màn kịch này, cần có đủ người đủ kiểu.

“Trời cao để tôi đến phá giải, là muốn một người đến thực hiện. Có lẽ tương lai vẫn còn có người sẽ an bài cho chúng ta trên cương vị nào đó. Nhưng đều không quan trọng, chúng ta chính là nhận sứ mệnh của Thiên thượng để hoàn thành sự việc này”.

Xem thêm Khoan dung độ lượng với người chính là tạo phúc báo cho mình

About Dương Công Hầu

Check Also

Nói ác khẩu bị đọa làm khỉ

Nói ác khẩu bị đọa làm khỉ

Đây là câu chuyện đức Phật dạy về quả báo của ác khẩu; ngày xưa ...