Home / Luật nhân quả, luân hồi / Quả báo lãng phí thức ăn đáng sợ hơn bạn nghĩ, không đọc sẽ hối hận

Quả báo lãng phí thức ăn đáng sợ hơn bạn nghĩ, không đọc sẽ hối hận

Người xưa thường dạy rằng, lãng phí đồ ăn chính là có tội. Trong cuộc sống mọi hành động sai trái đều có nhân quả báo ứng. Rất nhiều vấn đề chúng ta không nhận ra, cũng không để ý, nhưng nó có thể mang đến những hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Xem thêm Hóa ra mọi việc tốt xấu, thiện ác chốn nhân gian đều có nhân duyên

Luật nhân quả: Oan nghiệt đời trước, kiếp này phải trả

Chúng ta thường xuyên xem thường những gì mình có sẵn cho đến khi không còn nữa thì có nuối tiếc cũng đã muộn màng. Nên nhớ rằng không phải tự nhiên bạn có đôi dép để đi, chiếc xe để di chuyển hay chiếc bút để viết, chiếc ghế để ngồi, gạo để ăn… Tất cả có được đều từ công sức lao động, sáng tạo của rất nhiều người mà thành. Vì thế phải biết trân trọng mọi thứ, chớ nên lãng phí, nếu không bạn sẽ nhận quả báo về những gì mình đã làm.

Chuyện hạt cơm bé nhỏ trấn áp được sóng cả

Xưa kia có một đôi vợ chồng nghèo đến mức phải mặc chung nhau một bộ quần áo, hai người phải thay nhau ra ngoài vì chỉ có một người mặc đồ còn người kia phải ở hang động giấu mình.

Có lần, họ nghe được tin Phật Thích Ca Mâu Ni đi khất thực ở gần chỗ ở của hai vợ chồng. Người chồng nói: “Chúng ta đã từng chẳng cho ai cái gì, không gieo trồng phúc nên mới khốn khổ thế này. Cơ hội Phật Thích Ca Mâu Ni đi đến nơi này giáo hóa hiếm có, sao có thể thờ ơ?”.

Người vợ than phiền: “Nhưng chúng ta có gì đâu để quyên tặng?”.

Nghĩ ngợi một lúc, người chồng dứt khoát: “Thà chúng ta chết đói cũng không được để lỡ dịp này. Bây giờ chúng ta còn duy nhất bộ quần áo này, hãy mang nó đi quyên tặng đi!”.

Nói rồi họ quyết định cầm bộ quần áo đi quyên tặng nhưng các đệ tử của Phật Thích Ca Mâu Ni cảm thấy khó xử họ không dám nhận bộ đồ cũ. Cuối cùng, Ananda đành mang bộ quần áo đến trước mặt Phật Thích Ca Mâu Ni để hỏi: “Bạch thầy! Bộ quần áo này thực sự là không thể mặc được, hay là chúng ta vứt bỏ đi ạ?”.

Phật Thích Ca Mâu Ni từ tốn chỉ bảo: “Con không thể nghĩ như vậy được. Sự quyên tặng của người nghèo là vô cùng đáng quý! Hãy mang đến cho ta mặc đi!”.

Quả báo lãng phí thức ăn đáng sợ hơn bạn nghĩ, không đọc sẽ hối hận
Quả báo lãng phí thức ăn đáng sợ hơn bạn nghĩ, không đọc sẽ hối hận

Ananda cảm thấy hổ thẹn trong lòng, liền cùng với đệ tử khác của Phật Thích Ca Mâu Ni là Mục Kiền Liên mang bộ quần áo ra bờ sông giặt giũ. Không ngờ, chiếc quần vừa mới thấm nước thì cả sông đột nhiên sóng lớn cuộn trào mạnh mẽ, dâng cao. Mục Kiền Liên vội vàng vận thần thông đem núi Tu Di ra trấn áp (núi Tu Di được xem là vua của các ngọn núi theo quan niệm của Phật giáo). Nhưng vẫn không thể trấn áp được sóng cả, hai người đành phải vội vã trở về báo với Phật Thích Ca Mâu Ni.

Lúc này, Phật Thích Ca Mâu Ni đang ăn chay nên nhẹ nhàng cầm một hạt cơm lên và nói với hai người: “Nước sông dâng cuồn cuộn là bởi vì Long Vương khen ngợi người nghèo có tâm nguyện tận lực quyên tặng, cứu tế. Các ngươi hãy cầm hạt cơm này đi, nó có thể trấn trụ được sóng lớn!”.

Ananda cảm thấy kỳ quái liền hỏi: “Bạch thầy! Núi Tu Di cao lớn như vậy còn không trấn áp được sóng cả, một hạt cơm nhỏ bé như thế này làm sao có thể trấn áp được sóng lớn như vậy ạ?”.

Phật Thích Ca Mâu Ni cười và trả lời: “Các ngươi cứ cầm đi thử đi, rồi sẽ nói sau!”.

Ananda và Mục Kiền Liên nửa tin nửa ngờ cầm hạt cơm đi và ném xuống sông. Không ngờ, thoáng một cái mà cả con sông trở nên gió êm sóng lặng.

Hai người họ trong sâu thẳm thật sự không thể tưởng tượng nổi: “Chẳng lẽ sức mạnh của một tòa núi Tu Di mà không bằng một hạt cơm nhỏ bé sao?”. Sau khi trở về, hai người họ lập tức thỉnh giáo Phật Thích Ca Mâu Ni.

Phật Thích Ca Mâu Ni lúc này mới nói rõ: “Một hạt thóc ban đầu được gieo trồng, trải qua tưới tiêu nước, bón phân, thu hoạch, chế biến, buôn bán… Tức là phải trải qua đủ loại sức lực và nỗi vất vả mới có thể tạo thành một hạt gạo. Công đức mà một hạt cơm ẩn chứa là vô lượng (không tính đếm được). Cũng giống như vậy, đối với hai vợ chồng người nghèo kia, bộ quần áo là tài sản duy nhất của họ, là toàn bộ gia sản của họ. Tâm lượng mà nó ẩn chứa cũng là vô hạn.

Tứ Hải Long Vương hiểu được công đức của một hạt cơm và của bộ quần áo là to lớn như nhau, đều là do một niệm thành kính mà dẫn xuất ra, cho nên mới nhanh chóng nhượng bộ. Bởi vậy có thể thấy được rằng, chỉ cần một niệm thành kính thì một hạt cơm nho nhỏ hay một bộ quần áo rách cũng sẽ có sức mạnh lớn như một tòa núi Tu Di vậy!”.

Về sau, có người đem chuyện này viết thành một lời hát trong kinh Phật để cảnh tỉnh con người: “Phật quan nhất lạp mễ, đại như tu di sơn; nhược nhân bất liễu đạo, phi mao đái giác hoàn”, tạm dịch: Phật xem một hạt cơm to lớn như núi Tu Di, nếu như con người không hiểu đạo lý này thì sẽ phải mang lông đội sừng để hoàn trả. Mang lông đội sừng ở đây ý chỉ là làm kiếp trâu ngựa.

Xem thêm Giàu sang phú quý đều có số mệnh

Một câu chuyện có thực về nhân quả báo ứng vì lãng phí thức ăn…

Câu chuyện xảy ra năm 1989, có hai chị em Lý Lệ và Lý San sống tại Thẩm Quyến. Đó là hai cô gái rất thông minh tài giỏi, lại vô cùng xinh đẹp. Họ cũng rất giỏi làm ăn, buôn bán. Khi có nhiều tiền rồi, bữa nào hai chị em cũng ăn uống rất thịnh soạn, linh đình. Bữa ăn thường có đủ các món sơn hào hải vị đầy bàn nhưng mỗi thứ họ chỉ động đũa một chút…

Một ngày nọ, cô chị Lý Lệ không may mắc bệnh ung thư vú và sớm qua đời, còn lại một mình Lý San đau khổ tột cùng không thiết sống, hàng ngày đều tưởng nhớ chị.

Ngày Trung Thu năm đó, cũng là lúc trăng tròn nhất trong năm. Tương truyền rằng vào ngày rằm nếu nằm ngủ mơ màng trên một chiếc bàn có ánh trăng sáng chiếu vào thì có thể tương thông âm dương, gặp được người thân đã quá cố. Lý San đã làm như vậy và quả nhiên đã tới được cõi âm u đáng sợ.

Lần theo con đường những linh hồn dã quỷ đang phiêu dạt, Lý San nhìn thấy trước mặt mình là một cô gái. Cô gái này tóc tai bù xù, toàn thân dơ bẩn, người còn bốc ra mùi vô cùng hôi thối.

Lý San lại gần nhìn kĩ, thì ra đó chính là chị mình Lý Lệ. Quá sững sờ và đau lòng, cô lao tới ôm chị vào lòng hỏi: “Chị à, sao chị lại ở đây để ăn những đồ ăn dơ dáy này? Sao chị không đi tới trình báo với Diêm Vương để sớm được đầu thai trở lại nhân gian?“.

Chị gái cô nét mặt đầy vẻ tang thương, khóc lóc mà nói: “San à, bốn thùng thức ăn bị mốc thối này chính là đồ ăn thừa mà hai chị em mình ở dương gian đã lãng phí. Mỗi lần đồ ăn mà chúng ta ăn không hết rồi bỏ đi đều sẽ được cất giữ vào một cái thùng đặt ở đây. Khi chết đi, trên đường tới Quỷ môn quan chúng ta phải ăn hết những đồ ăn đó mới có thể tiếp tục đi.

Em nhìn kìa, đó đều là những người đang phải ăn lại đồ thừa của mình ở cõi dương gian, có người đã ở đây ăn chúng 10 năm rồi. Phần của chị chị đã ăn hết rồi, bây giờ chị đang ăn phần của em để lãng phí trước đây, trên nắp thùng còn có số chứng minh thư và ảnh của em nữa“.

Lý San nghe vậy cũng ngồi lại giúp chị ăn những đồ ăn đó…

30 phút sau, hồn của Lý San trở về nhân gian. Khi tỉnh dậy, miệng của cô cũng phát ra một mùi hôi khó chịu, cô tự nhủ: “Từ giờ sẽ không lãng phí đồ ăn nữa.” Đồng thời cô còn đặt ra một quy định, ở công ty, ai để đồ ăn thừa sẽ phải đóng 10 tệ (33 ngàn đồng).

Đây là một câu chuyện có thật, nhân quả báo ứng không chừa một ai, không nên lãng phí đồ ăn…

Xem thêm Khoan dung độ lượng với người chính là tạo phúc báo cho mình

About Dương Công Hầu

Check Also

ĐỨA CON ĐÒI NỢ !!!

ĐỨA CON ĐÒI NỢ !!!

Vào thời Lương Võ Đế khoảng hơn 1400 năm về trước, Lương Võ Đế tin ...